Vì Sao Thái Tử Tất Đạt Đa Quyết Định Khước Từ Tất Cả Để Đi Xuất Gia Cầu Đạo?

-

bé người quan trọng ấy không còn ngủ quên trên đỉnh hào quang của quyền uy; cơ mà Ngài đang sẵn sàng xong xuôi bỏ toàn bộ để xuất gia. Lý do tại sao, mời khách hàng đọc nội dung bài viết sau.


Bất kể một dòng sông nào thì cũng phát khởi xuất phát điểm từ một nguồn chảy, sự từ vứt dục lạc của Tăng chúng ngày này là nhờ bắt đầu từ sự tự bỏ béo phệ của một nhỏ người mũm mĩm - Thái tử vớ Đạt Đa.

Bạn đang xem: Vì sao thái tử tất đạt đa quyết định khước từ tất cả để đi xuất gia cầu đạo?

Bởi nếu như nói rằng sung sướng, quyền quý thì có lẽ không một ai bằng được Thái tử vớ Đạt Đa; không đều vậy, ngay lập tức từ bé bỏng Ngài đã bộc lộ trí tuệ quá bậc.

Tuy nhiên, nhỏ người quan trọng ấy không hề ngủ quên trên đỉnh hào quang đãng của quyền uy; cơ mà Ngài đã sẵn sàng hoàn thành bỏ toàn bộ để xuất gia.

Vậy nguyên nhân Thái tử quyết định như vậy? Hãy cùng đi tìm câu trả lời trong nội dung bài viết dưới đây.

Thái tử tất Đạt Đa xuất gia vào trong ngày nào?

Vào tối thanh trăng sáng trong thời gian ngày 08/02/âm lịch, Thái tử vớ Đạt Đa (lúc kia Ngài bắt đầu 19 tuổi) sẽ rời quăng quật cung vàng, năng lượng điện ngọc, danh vọng và niềm hạnh phúc riêng để xuất gia ước đạo.

Lý do khiến cho Thái tử vớ Đạt Đa xuống tóc là gì?

Ngay từ khi còn bé, thái tử được sinh sống trong nhung lụa, xa hoa, cả hoàng cung đa số hết lòng yêu thương, siêng lo, bảo bọc. Vì không muốn Thái tử đi xuất gia (theo lời tiên đoán của các vị tướng sư) đề nghị vua cha đã xây tạo nên cung tiến thưởng điện ngọc và lệnh cho toàn bộ những fan già, tín đồ bệnh, tín đồ chết thoát khỏi cung để Thái tử không hẳn thấy bất kỳ một cảnh thống khổ thương ở cố gian.

Bởi vậy nên, lúc Thái tử rời ra khỏi hoàng cung cùng lần đầu được tận mắt chứng kiến cảnh fan già, bệnh, chết; trong tâm khảm Ngài nhấc lên một nỗi niềm trằn trọc về quý hiếm kiếp nhân sinh. Và cho đến khi gặp mặt vị tu sĩ, Ngài xác quyết rằng đây đó là con đường Ngài bắt buộc đi…

1. Thái tử gặp gỡ người già

Lần trước tiên đến cửa thành phía Đông, Thái tử bỗng nhiên nhìn thấy một fan da nhăn tóc bạc, chân run, sườn lưng còng, má hóp trơ xương, thân hình tiều tụy, quên trước quên sau... Đây là lần thứ nhất Ngài nhìn thấy tín đồ thế này, Ngài chần chờ họ là ai, sao họ lại có dáng trong khi thế?

Lúc đó, thái tử được người đánh xe pháo Xa Nặc cho thấy thêm rằng đó là người già và sau này Thái tử cũng sẽ già như vậy, cấp thiết tránh khỏi. Thái tử trầm ngâm suy nghĩ, mang đến quay xe về cung, trong lòng luôn luôn suy tư về việc già nua của nhỏ người.

*

Cổng thành phía Đông: Thái tử vớ Đạt Đa gặp mặt một người già lưng còng chống gậy

2. Thái tử gặp người bệnh

Lần khác, Thái tử cho cổng thành phía Nam. Trên đây, Ngài thấy được một người đang ở đắp chiếu kêu rên, bên trên thân lở loét, ho ra máu, khôn xiết đau đớn. Xa Nặc phân tích và lý giải cho Ngài đọc rằng đấy là người bị bệnh; bệnh dịch sẽ khiến thân thể tiều tụy, diệt hoại, đau đớn; và khẳng định rằng Thái tử hay ai rồi cũng biến thành phải bị bệnh.

*

Cổng thành phía Nam: Thái tử tất Đạt Đa gặp một fan bệnh

Sau đó, Ngài về bên hoàng cung và sở hữu theo nỗi trằn trọc về nỗi khổ bệnh dịch tật, lý do con người phải bị bệnh? vày từ nhỏ dại đến giờ, Thái tử vẫn là một con tín đồ hoàn hảo, siêu khỏe mạnh, chưa từng bị bệnh, dù là hắt khá sổ mũi cũng không, yêu cầu Ngài lưỡng lự bệnh là gì.

3. Thái tử gặp gỡ người chết

Lần thứ cha trốn khỏi hoàng cung, Thái tử thấy được tại cổng thành phía Tây có một nhóm người mặc đồ vật tang khóc lóc khiêng bạn đi hỏa thiêu. Thái tử đến xe đi theo đám tang ấy. Đến giàn thiêu, Ngài xin người chủ sở hữu cho mở khăn phủ, rồi Ngài nhìn thấy một tín đồ nằm yên ổn bất động.

Sau khi hỏi Xa Nặc thì Ngài biết đó là người chết. Fan chết là hết, lấy hỏa táng thì thân thể sẽ trở thành than tro, ai trên đời này cũng phải chết.

Đây là việc kiện làm cho chấn động body toàn thân tâm của Thái tử. Hồi cung, Ngài nặng nỗi ưu tư, cân nhắc về tử vong của đời người. Trên sao họ lại yêu cầu chết? bị tiêu diệt là gì? chết rồi còn xuất xắc là hết? chết mà không còn thì cuộc sống này có ý nghĩa sâu sắc gì? Ngài nghĩ về mọi điều bản thân yêu quý, như thế nào vua cha, bà xã đẹp, bé yêu, nào cung đá quý điện ngọc,...

*

Một đám tín đồ khiêng bạn chết là khung cảnh Thái tử chứng kiến ở cổng thành phía Tây

Khi ấy, Thái tử tự dưng nhớ lại thuở nhỏ xíu lúc 7 tuổi, Ngài theo vua cha đến lễ hạ điền. Vào buổi lễ, đức vua xuống cày ruộng cùng với nhân dân, còn thái tử ngồi dưới một tán cây. Ngài thấy, khi fan nông nông dân ruộng, những con giun, côn trùng bị bật lên khỏi mặt đất. Bọn chúng giãy giụa rồi bị một đàn chim sâu mang lại mổ và ăn.

Lúc ấy, bao gồm một nhỏ chim giảm đang rình mồi, nó ngay tắp lự nhào xuống nhằm bắt những bé chim sâu. Bao gồm con chim cắt này cũng không biết rằng, có một tín đồ thợ săn sinh sống phía xa vẫn giương cung để phun nó.

Nhìn cảnh tượng ấy, hoàng thái tử suy tư, thấy cuộc sống thật lạ! Dù khi ấy còn bé, nhưng trong tâm Ngài sẽ khởi lên ý niệm thấy cuộc đời là sự tương tàn, tương sát, kẻ mạnh doạ kẻ yếu, nạp năng lượng nuốt lẫn nhau.

Tất cả điều đó khiến trong tâm địa Ngài nặng trĩu suy tư, cuộc đời này có ý nghĩa sâu sắc gì nếu như chỉ là một trong những sự sinh tử cụ này? và còn bao nhiêu điều khổ cực khác nữa…

4. Thái tử gặp gỡ vị tu sĩ

Lần cuối cùng, hoàng thái tử đi ra cửa ngõ thành phía Bắc, Ngài gặp một vị tu sĩ mặc áo sa môn.

Lúc ấy, Thái tử mang lại gần và hỏi:

- Thưa Ngài, Ngài là tu sĩ à?

Vị tu sĩ trả lời:

- Vâng.

Thái tử lại hỏi:

- vắt tu sĩ thì Ngài tu gì?

Vị tu sĩ trả lời:

- Tôi tự bỏ gia đình đi tu, vị tôi mong mỏi giải thoát mọi gian khổ cho mình và để giác ngộ được chân lý, cứu giúp độ chúng sinh.

Nghe vị tu sĩ nói, Thái tử khôn cùng cảm kích. Ngài thấy tất cả một cái gì đấy rất tương phù hợp với mình, hình như trong trung khu Ngài đã có xu hướng y như vị tu sĩ. Thái tử cảm ơn và khắc ghi lời của vị tu sĩ vào trung ương rồi trở về.Từ đó, trong tâm Thái tử âm thầm, nung làm bếp một ý chí bắt buộc đi tu. Ngài thấy, cung vàng điện ngọc đầy đủ là đầy đủ sự trói buộc.

*

Đến cổng thành phía Bắc, Thái tử vớ Đạt Đa chạm mặt một vị tu sĩ

Nhân một tối, trong cung tổ chức dạ tiệc, từ bỏ vua cho quan, thê thiếp mỹ nữ, tất cả đều tham dự các buổi tiệc rất vui. Đến khuya, khi tiệc đã tàn, hoàng thái tử đi nghỉ. Những cung nàng cũng mệt, buông hết lũ khí xuống, rồi nằm ra sàn ngủ. Nửa đêm, thái tử thức giấc, Ngài đi qua phòng hát, quan sát thấy những cung nàng nằm ngủ ngả ngốn trên sàn, những giọt mồ hôi nhễ nhại, son phấn nhòe nhoẹt bên trên mặt, xiêm y xốc xếch, gồm vị thì thở phì phò, có vị thì rớt dãi tự trong miệng chảy ra,... Ngài thấy họ bợt bạt, nằm tựa như các xác chết. Chú ý cảnh đó, thái tử thấy khôn cùng ghê, Ngài thốt lên: “Thật ngột ngạt và khiếp khủng!”.

Khi nhận thấy cảnh đó, ý chí quyết định xong áo ra đi càng tạo động lực thúc đẩy và Ngài quyết đi tức thì trong đêm, quan trọng chần chừ. Ngài vào phòng chú ý người bà xã và bé thơ lần cuối, rồi khép cửa ngõ ra đi.

*

Thái tử tất Đạt Đa vào nhìn vợ con lần cuối trước khi kết thúc áo ra đi

*

Thái tử với Xa Nặc với con ngựa chiến Kiền Trắc ra đi vào đêm

Dừng bước tại dòng sông A Nô Ma, Thái tử sử dụng kiếm giảm phăng mái tóc, mang áo của bạn khất sĩ, giao lại mang lại Xa Nặc cục bộ trang phục hoàng cung, của cải, mái tóc. Xa Nặc vô cùng bi thương khổ, ý muốn đi thuộc Thái tử nhưng buộc phải quay về cung cấp tin cho Đức vua. Còn con con ngữa Kiền Trắc cũng tương đối đặc biệt và trung thành; biết Thái tử xuất gia thì nó liền ngã ra cùng chết, thần thức được tái sinh lên cõi Trời.

Và tính từ lúc đây, Ngài chấp nhận trở thành một vị tu sĩ!

*

Thái tử sử dụng kiếm giảm phăng mái tóc, lao vào vào tuyến đường đạo

Quả thực, Thái tử vớ Đạt Đa đã triển khai một sự tự bỏ béo tốt nhất, vô tiền khoáng hậu nhất từ xưa tới nay. Mặc dù hưởng cuộc sống đời thường viên mãn với vk đẹp, con yêu; cố kỉnh trong tay cả một vương vãi triều với các vị quan trung thành, thần dân giỏi đẹp; sẵn bao gồm cả tương lai huy hoàng nếu như lên ngôi vua sẽ trở thành bậc chuyển Luân Thánh Vương thống trị khắp tất cả bốn châu thiên hạ, tất cả đều quy phục... Nhưng, Ngài vẫn từ bỏ hết tất cả để ra đi!

Bởi trong tâm Ngài lúc đó không nghĩ một chút gì cho chính mình mà duy chỉ tình mến vô bờ rộng lớn đối với cả muôn loài chúng sinh. Ngài thấy chúng sinh ngập tràn buồn bã và không biết sao để cho đời mình không còn khổ, cứ quanh quẩn quanh trong luân hồi phục tử, mù mịt ám muội không lối thoát.

Xem thêm: Cách nhận biết loại da - cách nhận biết, phân biệt và chăm sóc các loại da

Cho đề nghị Ngài quyết bắt buộc từ bỏ tình riêng của chính bản thân mình để vày cái lớn, vày cái chung, vị một sự nghiệp cứu vớt khổ chúng sinh.

Và tính từ lúc đó, thái tử trọn vẹn xả thân vào tuyến đường tu hành tìm mong chân lý cứu vớt khổ muôn loài. Trải qua năm năm tầm sư học đạo, sáu năm khổ hạnh rừng già, 49 đêm ngày thiền định dưới cội tình nhân đề, ở đầu cuối Thái tử tất Đạt Đa đã chiến thắng đạo quả, biến đổi bậc chính Đẳng thiết yếu Giác với hiệu là Đức Phật ưng ý Ca Mâu Ni.

Hàng năm, cứ đến ngày mùng 8 mon 2 âm lịch, Phật tử khắp địa điểm lại tình thật làm lễ đáng nhớ ngày xuất gia của Đức Phật thích hợp Ca Mâu Ni.

*

Lịchsử đã lưu lại thái tử Tất-đạt-đa hình thành trong một gia tộc vương vãi quyền, phụ thân của ngài là quốc vương của thành Ca-tỳ-la-vệ, do vậy đương nhiên ngài là 1 trong những hoàng tử. Tò mò lịch sử họ cũng hiểu được thành Ca-tỳ-la-vệ hồi đó chỉ là 1 trong những tiểu quốc cùng đời sống tín đồ dân vẫn còn đó hoang sơ.

Vào ngày Rằm tháng 4, năm 623 trước công nguyên tại vườn cửa Lâm Tỳ Ni ngay gần thành Ca Tỳ La Vệ, một nơi hiện nay là vùng biên giới giữa Nepan với Ấn Độ. Đức Phật phù hợp Ca Đảnsinh mang tên là vớ Đạt Đa, làm cho Thái tử con vua Tịnh Phạn và bà xã Ma Da. Vua Tịnh Phạn trị vị một vương quốc nhỏ dại của bộ tộc ham mê Ca.

Chúng ta cũng biết một điều là ở chiếc xứ mà phân biệt ách thống trị hàng đầu nhân loại như thế thì những người trong ách thống trị sát-đế-lỵ, rộng nữa là một trong những thái tử là một người sắp đến nối ngôi vua phụ vương trong tương lai thì mọi tiện nghi ship hàng cho cuộc sống của ngài chắc chắn rằng là phải xa hoa sung sướng. Chăm kể rằng sau khi thái tử hạ sinh được ông tiên A-tư-đà đến tiên đoán rằng sau đây nếu làm vua sẽ là 1 trong những bậc đưa luân thánh vương ách thống trị khắp thiên hạ, còn giả dụ xuất gia tu hành thì đã đạt quả vị thức tỉnh và có tác dụng vị giáo chủ.

Với niềm ý muốn mỏi đã đạt được một tín đồ con nối nghiệp vương vãi quyền buộc phải vua Tịnh-phạn vẫn làm tất cả để hướng cuộc sống và tâm tư tình cảm của thái tử theo hướng hưởng thụ dục lạc trần gian như xây cung kim cương điện ngọc, được học hành với phần lớn vị thầy tài danh nhất, được hầu hạ vị những cung nữ giới xinh rất đẹp nhất, được ăn những món cao lương mỹ vị nhất và sau này khi trưởng thành được cưới nàng tiểu thư Da-du-đà-la dễ thương nhất. Ngoài ra vua tìm cách không cho ngài xúc tiếp với bất kỳ cảnh khổ nào của thế gian đang xẩy ra chung quanh, để ngài chỉ thấy thông thường quanh bản thân là một cuộc sống xa hoa phấn kích mà không còn có ý niệm nào về cảnh khổ cuộc đời!

Thế nhưng, cùng với thời gian, bởi vì suy tư thâm thúy và lòng từ bỏ bi, Thái tử cấp thiết nào cam tâm 1 mình sống mãi trong nhung lụa, giữa một làng mạc hội bất công, một nhân loại đau khổ. Thái tử nhanh chóng giác ngộ về tính chất tạm thời, tầm thường của niềm hạnh phúc vật chất thế gian và có ý chí xuất gia mong đạo giải thoát, kiếm tìm ra tuyến phố cứu vớt chúng sinh ra khỏi già, đau, chết và mọi nỗi xấu số khác của đời người.

Ngài thấy cảnh đời Ngài đang sống và làm việc đây không hẳn là hạnh phúc sống động mà là giả dối, mê muội, chỉ tạo cho kiếp sống thêm nặng nề nhức khổ. Đặc biệt, qua trải nghiệm thực tế ở bên ngoài, Ngài đã nhận được thấy mình mặc dù là Thái tử con vua, cũng không thể thoát khỏi cảnh sinh, già, bệnhvà chết.

Mặt khác, qua câu nói của vị Sa môn: “Tôi tu hành là quyết xong bỏ phần đông sự ràng buộc của cuộc đời, ước thoát khổ, viên thành thiết yếu giác để phả độ bọn chúng sinh hồ hết được giải thoát” đã giúp Thái tử nhanh chóng thấy được tuyến phố dẫn mang đến giác ngộ, vĩnh viễn xung khắc phục gần như nỗi khổ cực và bất hạnh của đời người, con phố dẫn tới cõi nát bàn bất tử.

Thế nhưng, với trọng điểm thức của một vị Bồ-tát thị hiện,chỉ bắt buộc một vài cảnh khổ của trần gian lọt vào mắt ngài, và với tứ duy tuệ giác của một vị bồ-tát đang hiện thân để thực hành hạnh nguyện, ngài đã “thấy” được tất cả sự huyển hóa của chốn trần thế và đau khổ của quả đât và chính vì như thế chí nguyện xuất gia tra cứu đạo cứu độ bọn chúng sanh cứ nung nấu chổ chính giữa can ngài không thời gian nào tách khỏi. Từng nào dục lạc trong vùng cung cấm mà ngài vẫn có đã không làm cho ngài vơi đi nỗi niềm này.

Từ đó, hoàng thái tử nuôi chăm sóc quyết trung ương từ quăng quật gia đình, xuất gia ước đạo. Ngài thấy rất cần được tìm một lối thoát, một cuộc sống thường ngày chân thật, có chân thành và ý nghĩa và cao đẹp nhất hơn. Dịp này, với Thái tử, lâu đài, cung điện không còn là địa điểm ở tương thích nữa. Lòng Ngài nặng trĩu tình thương chúng sinh đang chìm đắm trong bể khổ. Ngài càng thêm quyết trọng tâm xuất gia mong đạo, đi tìm con con đường cứu khổ mang lại muôn loài.

Nhằm tối mồng 8 mon 2 âm lịch, hoàng thái tử từ bỏ tất cả, phụ vương, ngai vàng, vợ con, cuộc sống thường ngày đầy đủ và niềm hạnh phúc của một hoàng tử, khoác trên mình bộ áo màu vàng dễ dàng của người tu sĩ, từ bỏ nay ban đầu cuộc sinh sống không nhà của người xuất gia ước đạo. Lúc đó Ngài new 19 tuổi.

*

Thế rồi sau nhì lần học đạo, sáu năm khổ hạnh rừng già, sau cùng là tứ mươi chín ngày tham thiền nhập định dưới gốc cây tất-bát-la mặt dòng sông Ni-liên-thuyền ngài đã hội chứng thành đạo quả tìm kiếm ra đạo lý cứu bọn chúng sanh. Kể từ đó ngài rước ánh đạo mầu hoằng hóa và cho đến bây giờ trải qua nhị mươi sáu thay kỷ ánh đạo vàng đã sáng sủa soi khắp cõi ta-bà, cứu độ muôn vàn chúng sanh thoát ra khỏi bể khổ trầm luân, đồng thời nhằm cho hôm nay chúng ta được duyên phước nhận mình là đệ tử của ngài và học theo ngài trên hành trình giải thoát biển khơi khổ đến bờ bến an vui, giải thoát.

Sau 49 năm thuyết pháp độ đời, bằng cuộc sống của Ngài và bằng những lời dạy của Ngài được kết tập lại trong 3 tạng bom tấn (Kinh tạng, dụng cụ tạng, Luận tạng), Đức Phật đã khai thị cho loài bạn biết rằng: “Bất cứ một người nào, với sự nỗ lực của bạn dạng thân, đều hoàn toàn có thể vươn lên đến đỉnh cao nhất của giác ngộ với giải thoát, như chính Đức Phật vậy”.

Khi vào trong Đạo, Ngài là người dân có địa vị tối đa nhưng Ngài luôn luôn rong ruổi trên hầu như nẻo đường, gai góc để đưa dắt chúng sinh lên con đường hạnh phúc, an vui với giải thoát trả toàn. Lòng thương của Ngài thật là vô lượng, ân đức của Ngài thật vô biên.

Đó là vì sao tại sao không tồn tại một tôn giáo nào, một hệ tứ tưởng nào tôn vinh con bạn và đặt lòng tin vào nhỏ người như thể Đạo Phật.Tính nhân bản tuyệt vời của Đạo Phật chính là ở khu vực đó.

“Tránh phần đa điều ác, làm đa số điều lành, gột sạch sẽ nội vai trung phong để phát triển thành bậc Thánh, một con người hoàn thành về đức hạnh và trí tuệ. Từng người bọn họ đều có chức năng và bổn phận triển khai lời dạy dỗ đó” - Đó là bức thông điệp cơ mà Đức Phật sẽ trao mang đến loài bạn chúng ta.

Mặc mặc dù Đức Phật sẽ Niết bàn tuy thế gương sáng sủa của đời Ngài vẫn còn đó sáng rực trước mắt chúng ta. Suốt một đời, trong 80 năm trời không một lúc nào Ngài xao lãng mục tiêu tối thượng là hóa độ chúng sinh vẫn trầm luân trong biển lớn khổ.

Lịch sử Đức Phật yêu thích Ca là lịch sử vẻ vang một con người, nhờ chính công phu tu tập của phiên bản thân, đang trở thành một con bạn hoàn thiện, một bậc Thánh giữa vậy gian. “Con người lớn lao nhất xuất hiện ở đời này” - Thi hào Ấn Độ Tagore nhấn mạnh.Xét về cuộc đời của đức Phật lịch sử, chúng ta thấy ngài xuất hiện thêm giửa cõi trần thế này với cùng 1 hình ảnh một con người đích thực, cũng bắt buộc chịu cách thức vô thường bỏ ra phối, cũng phải trải qua các giai đọan của một đời tín đồ là sinh-già-bệnh-chết, cũng tương đối đầy đủ thất tình, lục dục của kiếp nhân sinh. Tuy thế cái khác biệt lớn tuyệt nhất giửa ngài và bọn họ là ngài đang vượt thoát ra vớ cả, ngài đang đoạn trừ khỏi hầu hết dục lạc trần gian mà ngài đã hưởng thụ. Cuộc sống đời thường với hầu hết tiện nghi xa hoa mà ngài đang sẵn có là niềm ao ước của biết bao người, tuy vậy ngài đã hoàn thành khoát buông quăng quật để lao vào làm người du sĩ ngày đêm lặn lội địa điểm rừng sâu núi thẳm, âm thầm tìm chân lý cứu chúng sanh.

Đang bao gồm một cuộc sống ngập chìm ngập trong mọi dục lạc đảm nhiệm của một vị thái tử vày sao nhưng ngài lại cam đảm từ quăng quật như thế? hợp lý và phải chăng vì ngài vốn là 1 trong một bậc đã trọn vẹn giác ngộ và toàn bộ những gì xẩy ra trong đời ngài chỉ là 1 sự “thị hiện” để triển khai gương, chỉ là một trong pháp phương tiện đi lại để giáo hóa chúng sanh?. Nếu như thật sự như vậy thì giáo pháp của ngài khó mà thuyết phục được hậu nắm noi theo nhằm tu tập vì ai cũng sẽ suy nghĩ rằng:

- Dầu sao thì ngài cũng là một trong vị Phật rồi, phải những hành động của ngải để giành được quả vị giác tỉnh là điều tất nhiên và tất cả những gì diễn ra trong cuộc đời đức Phật chỉ là mang tính chất phương nhân tiện để giáo dục đào tạo tín đồ, chứ phàm phu tục tử như chúng ta ai mà làm được như ngài!

Thế cho nên vì vậy ngài cũng chỉ là một trong những con người, nhưng là 1 con người có TRÍ TUỆ tuyệt đối và đang có hạnh nguyện của một vị bồ-tát thị hiệnnên mặc dù được sinh sống trong nhung lụa và mỗi ngày chỉ thấy tầm thường quanh mình đông đảo điều giỏi đẹp sẽ diễn ra, nhưng chỉ cần một đôi lần chứng kiến những cảnh khổ sống đời ngài đã và đang “thấy” được nỗi thống khổ của kiếp sinh sống nhân sinh.

Vì xuất thân là 1 trong con bạn nên ngài cũng bắt buộc chiến đấu quyết liệt với bạn dạng thân để quyết tử tình mến của thân phụ già, vợ đẹp, nhỏ thơ và các tình thân khác, ngài cũng phải kiên cường lắm mới từ bỏ ngai xoàn đầy uy quyền và đầy đủ dục lạc đang thụ hưởng trọn để kết thúc áo ra đi lao vào vào rừng hoang, núi sâu đối diện với bao gian lao, chướng ngại để kiếm tìm đạo…

Cuộc hành trình dài tìm đạo lý của ngài còn những điều nhằm phật tử hậu lai suy ngẫm với học hỏi, nhưng cái thời khắc bi quan nhất có lẽ là lúc ngài đứng kè sông Anoma dùng gươm cắt tóc và dỡ hoàng bào đưa mang đến Xa-nặc. Họ không khỏi hễ lòng khi tưởng tượng giây phút ảm đạm ấy, giây phút mà thanh gươm báu cắt đứt mái tóc dài của người, team trần lao kia đã ra khỏi thân ngài như là một trong những lời nguyện tính từ lúc đây tuyến phố ngài đi mặc dù bao nhiêu buồn bã cũng quyết tìm đã cho ra chân lý, dù từng nào chướng mắc cỡ cũng ko thối chuyển trọng điểm nguyện. Chí nguyện ấy thật kiên trì biết bao và ở đầu cuối ngài đã và đang thành tựu đạo quả để cho bây giờ nhân các loại được tắm gội vào ánh hào quang quẻ tỏa rạng giáo pháp của ngài.

Một bậc đại giác đã viên thành đạo quả, một giáo pháp được viral cứu độ vô số bọn chúng sanh trong cả chiều dài hai mươi sáu núm kỷ cùng mãi mãi về sau. Tất cả đã đươc khởi đầu bằng một cuộc chia ly đậm chất từ bivà hào hùng. Bởi vì vậy, có thế nói sự khiếu nại thái tử Tất-đạt-đa xuất gia diễn tả đậm tính nhân bạn dạng của Đạo Phậtvậy./.